Blog

  • Kỹ năng thuyết trình

    Khán giả nghe bạn bằng tai — nhưng họ tin bạn bằng mắt.

    Chia sẻ từ diễn giả Đoàn Minh Thắng

    Tôi hỏi bạn một câu.

    Bạn đã bao giờ nghe một người nói rất trôi chảy, câu chữ đâu ra đấy — mà bạn vẫn thấy… không tin nổi chưa?

    Rồi.

    Vấn đề không nằm ở lời anh ta nói.

    Vấn đề nằm ở thứ cơ thể anh ta nói ra mà anh ta không hề hay biết.

    Có một câu tôi đọc được của diễn giả Đoàn Minh Thắng — Founder TST Marketing Agency, người đã 8 năm đứng trên sân khấu — và nó ám ảnh tôi mãi:

    “Khán giả nghe lời bạn bằng tai. Nhưng họ quyết định có tin bạn không bằng mắt.”

    Bạn đọc lại câu đó đi.

    Vì hôm nay tôi muốn kể cho bạn nghe: cái mắt khán giả đang nhìn khi bạn đứng trên đó là gì.


    Sự thật phũ phàng: bạn đang nói bằng cả cơ thể

    Khi bạn đứng trước đám đông, bạn nghĩ mình đang truyền tải bằng lời.

    Sai.

    Bạn đang truyền tải bằng ánh mắt, bàn tay, dáng đứng và nét mặt — cùng một lúc.

    Và nếu bốn thứ đó “cãi nhau” với lời bạn nói, khán giả sẽ tin cơ thể, không tin miệng.

    Anh Thắng gói gọn nghệ thuật này thành 4 phần. Tôi xin phép trình bày lại cho bạn dễ áp dụng — và ghi rõ đây là đúc kết từ anh.

    1. Ánh mắt — vũ khí MẠNH NHẤT bạn đang bỏ phí

    Đa số người mới mắc đúng hai lỗi:

    Một là quét mắt như quạt máy — đảo qua đảo lại mà không dừng ở ai.

    Hai là nhìn lên hư không — nhìn trần nhà, nhìn cuối phòng, nhìn bất cứ đâu trừ con người.

    Cả hai đều giết chết sự kết nối.

    Anh Thắng đưa ra một quy tắc tôi rất thích: “một câu, một người.”

    Nói trọn MỘT ý với MỘT gương mặt. Xong ý đó, mới chuyển sang người khác. Khán phòng đông quá? Chia thành 4–5 vùng, mỗi vùng chọn một “đại diện” để nói cùng.

    Khán giả không cần bạn nhìn hết. Họ cần cảm giác bạn đang nói với họ, không phải nói vào không khí.

    2. Bàn tay — đừng giấu chúng đi

    Bạn để tay ở đâu khi đứng nói? Khoanh trước ngực? Đút túi quần? Bấm bút lách tách?

    Dừng lại hết đi. Vì mỗi cử chỉ đó gửi một tín hiệu bạn không muốn gửi: phòng thủ, giấu giếm, hồi hộp.

    Nguyên tắc của anh Thắng đơn giản mà hiệu quả:

    • Cho khán giả thấy lòng bàn tay. Tín hiệu cổ xưa của sự tin cậy — “tôi không giấu gì cả.”
    • Dùng tay minh họa ý. Nói “có hai lựa chọn” thì đưa hai tay sang hai bên. Lời và tay khớp nhau, thông điệp mạnh gấp đôi.
    • Lúc nghỉ, buông tay tự nhiên ở vùng giữa ngực và eo. Không cứng, không thừa.

    Bàn tay không phải thứ để giấu. Nó là thứ để nhấn.

    3. Dáng đứng — nơi sự tự tin BẮT ĐẦU, trước cả khi bạn mở miệng

    Đây là phần tôi tâm đắc nhất. Vì sự tự tin không bắt đầu từ trong đầu. Nó bắt đầu từ cách bạn đặt hai bàn chân.

    • Hai chân rộng bằng vai, trọng tâm chia đều. Vững như rễ cây.
    • Vai thả lỏng và mở. Cằm song song mặt đất — không cúi, không hếch.
    • Di chuyển có chủ đích khi chuyển ý. Và đứng yên khi nói câu quan trọng nhất.

    Cái lỗi giết chết uy lực nhất? Đi tới đi lui liên tục. Bạn tưởng đi lại cho đỡ căng. Nhưng khán giả nhìn vào chỉ thấy một điều: bồn chồn.

    Người bản lĩnh biết khi nào cần đứng yên. Câu quan trọng nhất — hãy đóng đinh nó bằng một tư thế bất động.

    4. Nét mặt — hãy để khuôn mặt khớp với lời

    Điều cuối, nhưng đừng xem nhẹ.

    Cười bằng mắt — nụ cười thật là nụ cười làm nhăn đuôi mắt, không phải chỉ nhếch môi.

    Và quan trọng hơn: để nét mặt khớp với nội dung. Nói chuyện nghiêm túc thì mặt nghiêm. Kể chuyện vui thì mặt giãn ra. Một khuôn mặt “đơ” khi kể chuyện cảm động sẽ phá hỏng tất cả.

    ✦ ✦ ✦

    Quy tắc vàng gói lại tất cả

    Nếu bạn thấy 4 phần trên là nhiều, anh Thắng cho bạn một câu để nhớ đời:

    “Nhất quán quan trọng hơn hoàn hảo.”

    Bạn không cần cử chỉ hoàn hảo như diễn viên. Bạn chỉ cần LỜI NÓI — GIỌNG ĐIỆU — CƠ THỂ nói cùng một thứ. Khi ba thứ đó khớp nhau, khán giả tin bạn. Đơn giản vậy thôi.

    Bạn nên làm gì sau khi đọc bài này?

    Đừng cố sửa cả 4 thứ trong lần thuyết trình tới. Bạn sẽ rối. Chọn MỘT.

    Lần tới lên nói, bạn chỉ tập trung vào quy tắc “một câu, một người” của ánh mắt thôi. Chỉ vậy. Rồi bạn sẽ thấy khán giả nhìn bạn khác đi.

    Đó là cách tôi học được từ anh Đoàn Minh Thắng — và là lý do tôi muốn giới thiệu anh cho bạn. Một người từng sợ nói trước đám đông đến mức tính cáo bệnh để trốn, nay đứng trước cả nghìn người. Anh không dạy lý thuyết. Anh dạy thứ anh đã đi qua.👉 Đọc bài gốc đầy đủ của tác giả Đoàn Minh Thắng

    Đoàn Minh Thắng

    Founder TST Marketing Agency · Diễn giả 8 năm · Trưởng cộng đồng 1992

    🌐 Blog: hocips.xyz▶️ YouTube: Thắng Đậm🎵 TikTok: @thangdamentertainment📘 Facebook: Thắng Đậm

    Ghi chú minh bạch: Bài viết được biên tập lại từ nội dung gốc của diễn giả Đoàn Minh Thắng nhằm giới thiệu anh tới bạn đọc, có ghi rõ nguồn và dẫn link về bài gốc. Các kỹ thuật ngôn ngữ cơ thể ở đây là kỹ năng luyện tập được, hiệu quả tùy vào mức độ thực hành của mỗi người.

  • Tiếng đếm nhịp trên sân đất Thanh Hóa-nơi tôi tin con người có thể thay đổi

    Một, hai, ba… Tiếng đếm nhịp vang đều trên sân đất. Bụi bốc lên dưới bàn chân trần. Nắng Thanh Hóa rát sau gáy, mồ hôi chảy thành dòng, mà bàn tay vẫn phải giữ đúng thế. Sai một ly, làm lại từ đầu. Người thầy không quát. Ông chỉ đếm. Và tôi lặp lại động tác ấy — mười lần, một trăm lần, đến khi nó thôi là động tác, mà thành phản xạ nằm sẵn trong máu.

    Tôi không phải cậu bé giỏi nhất lớp. Xin nói thật với bạn ngay từ đầu như vậy.

    Trong sách vở, tôi bình thường. Có những thứ bạn cùng lứa hiểu chỉ sau một buổi, tôi phải mất cả tuần. Nhưng trên sân tập, tôi chạm được một điều trường lớp không dạy: chẳng ai giỏi nhờ có sẵn. Người ta giỏi nhờ lặp lại đúng một động tác, đủ lâu, đủ kỷ luật, cho đến ngày cơ thể tự nhớ.

    Đó là bài học lớn nhất đời tôi. Và nó gói gọn trong một chữ: nhịp.

    Võ dạy tôi kỷ luật. Dạy tôi đứng dậy sau cú ngã. Dạy tôi lòng dũng cảm và cái bản năng che chở người yếu thế hơn mình. Nhưng trên tất cả, võ gieo vào một đứa trẻ chưa có gì nổi bật một niềm tin — thứ đã dắt tôi đi suốt gần ba mươi năm sau đó: con người có thể thay đổi, khi họ đủ quyết tâm và nỗ lực không ngừng.

    Không phải phép màu. Không phải năng khiếu trời cho. Chỉ là tốt hơn một chút mỗi ngày.

    Tôi là Nguyễn Thanh Hải. Sinh ngày 7 tháng 9 năm 1985, ở Thanh Hóa. Người ta gọi tôi là doanh nhân, là người đào tạo. Còn tôi, đến hôm nay, vẫn tự nhận mình trước hết là một người không ngừng học hỏi — cậu bé năm nào vẫn đang tập lại từng động tác, chỉ là trên những sân tập lớn hơn.

    Hành trình ấy, tôi sẽ kể bạn nghe. Không phải một bản lý lịch. Là những chỗ tôi đã ngã, và những gì tôi nhặt lên được từ đó.

    Nguyễn Thanh Hải – doanh nhân và người đào tạo
    Nguyễn Thanh Hải — người vẫn tự nhận mình trước hết là một người không ngừng học hỏi.

    “Thành công không phải là may mắn” — câu tâm niệm dẫn tôi suốt gần 30 năm

    Tôi không dựng đời mình lên may mắn.

    Có một câu tôi tự nói với mình từ rất sớm, và đến giờ vẫn nói mỗi sáng: “Thành công không phải là kết quả của may mắn, mà là thành quả của quá trình học tập, rèn luyện và cải tiến mỗi ngày.”

    Nghe giản dị. Nhưng với tôi, nó là cái trục.

    Bạn thử nghĩ mà xem. Nếu tin thành công đến từ may mắn, bạn sẽ ngồi chờ nó gõ cửa. Còn nếu tin nó là thành quả của việc làm lại mỗi ngày — bạn dám bắt đầu. Ở tuổi nào. Từ vạch nào.

    Với tôi, cái trục đó không phải lý thuyết. Nó là thứ tôi bám vào mỗi lần rẽ sang một nghề hoàn toàn xa lạ: đào tạo, bán hàng, quản trị. Rồi nhà hàng, ẩm thực (F&B — nhà hàng, ẩm thực). Rồi thẩm mỹ. Và bây giờ là Internet với AI.

    Lần nào cũng vậy. Tôi lại về vạch xuất phát. Lại làm học trò. Lại vụng về, lóng ngóng những ngày đầu, như thể mấy chục năm trước đó chưa từng có.

    Nhưng tôi không sợ cảm giác ấy. Vì tôi tin: cái gì cũng học được, nếu mình chịu học đủ lâu và đủ thật.

    Những phần sau, tôi kể bạn nghe từng chặng. Không phải để khoe một bản lý lịch đẹp. Mà vì ở mỗi chặng, tôi đã trả giá để rút ra vài điều — và tôi muốn đưa lại cho bạn, đúng như nó đã xảy ra.

    Toyota, 8 năm: nơi tôi học chất lượng là một hệ thống, không phải may rủi

    Ra trường, tôi bước vào hệ thống của Tập đoàn Toyota. Tôi ở lại đó tám năm.

    Việc của tôi là đào tạo bán hàng và phát triển hệ thống đại lý. Nói gọn vậy thôi, nhưng bên trong là cả một thế giới. Tôi học bán một chiếc xe. Rồi học dạy người khác bán. Học chăm một khách hàng, rồi học cách dựng quy trình để hàng nghìn khách đều được chăm như nhau — dù người phục vụ là ai, ở đại lý nào, vào ngày trời đẹp hay hôm trong lòng có chuyện.

    Nguyễn Thanh Hải, doanh nhân với gần 30 năm kinh nghiệm quản trị và đào tạo
    Cái khung để nhìn mọi doanh nghiệp về sau, tôi có được từ 8 năm ở Toyota.

    Trước đó, tôi tưởng chất lượng là chuyện của người giỏi. Gặp đúng nhân viên khéo thì khách hài lòng; gặp hôm họ mệt, họ cáu, thì khách đành chịu. May rủi cả. Toyota dạy tôi điều ngược lại: chất lượng không đến từ ngẫu nhiên, mà từ hệ thống, tiêu chuẩn và cải tiến liên tục. Một chiếc xe tốt không phải vì hôm đó người thợ có hứng. Nó tốt vì phía sau có một quy trình không cho phép nó tệ.

    Nghe thì mới. Nhưng lạ thay, tôi thấy quen.

    Cái kỷ luật ngày xưa trên sân tập — lặp một động tác đến khi thành phản xạ, không đợi cảm hứng — Toyota gọi bằng một cái tên khác: quy trình. Vẫn là một chuyện thôi. Làm đúng, làm đều, làm tốt hơn hôm qua một chút.

    Tám năm ấy cho tôi một cái khung để nhìn mọi doanh nghiệp về sau.

    Nhưng khung thì vẫn chỉ là khung. Toyota dạy tôi hệ thống — trên giấy, trong quy trình, giữa những tiêu chuẩn gọn gàng. Cái nó chưa kịp dạy, là hệ thống ấy sẽ ra sao khi bị thử lửa bằng con người thật. Điều đó, tôi phải trả giá mới học được. Ở chặng sau.

    10 năm, 7 nhà hàng và những đêm mất ngủ vì gần 500 con người

    Toyota dạy tôi hệ thống. Nhưng hệ thống chưa từng bị thử lửa cho tới khi nó phải chạy qua những con người bằng xương bằng thịt.

    Rồi tôi rời cái mái nhà lớn ấy để tự dựng lấy hệ thống của riêng mình. Mười năm. Bảy nhà hàng. Gần năm trăm con người. Lúc cao điểm, cả chuỗi chạm doanh số gần 150 tỷ đồng mỗi năm.

    Nghe thì gọn. Sống thì không.

    Tôi nhớ mùi khói bếp. Cái mùi ngấm vào áo, theo tôi về tận nhà, còn vương trên tóc con gái khi tôi bế nó lúc nửa đêm. Tôi nhớ tiếng bát đũa giờ cao điểm, tiếng bếp trưởng gọi món, tiếng một bạn phục vụ mới vào nghề luống cuống làm rơi khay. Một chuỗi nhà hàng không phải là bảy cái địa chỉ trên bản đồ. Nó là bảy cái bếp phải đỏ lửa mỗi ngày, và gần năm trăm gia đình trông vào cái bảng lương cuối tháng.

    Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà.

    Không phải vì doanh thu. Mà vì con số gần năm trăm ấy cứ nằm trên ngực. Gần năm trăm con người tin rằng tháng sau vẫn có việc, vẫn có lương, vẫn có chỗ để đi làm mỗi sáng. Cái giá của người đứng đầu một hệ thống là bạn ngủ sau cùng và dậy trước nhất. Tôi đã trả cái giá đó bằng nhiều đêm như thế.

    Mười năm ấy dạy tôi gần như mọi thứ tôi biết về kinh doanh: quản trị doanh nghiệp, xây và giữ một đội ngũ, quản lý dòng tiền, làm marketing và bán hàng, vận hành cả một chuỗi, chăm sóc khách hàng, và khó nhất — dựng một thứ văn hóa để những con người rất khác nhau cùng nhìn về một hướng.

    Nhưng bài học lớn nhất không nằm trong bảng biểu nào.

    Toyota dạy tôi hệ thống. Bảy nhà hàng dạy tôi rằng hệ thống không tự chạy — nó phải sống qua con người. Bạn viết quy trình đẹp đến mấy, nếu người đứng bếp không tin vào nó, nếu bạn phục vụ ngoài sàn không thấy mình được tôn trọng, thì quy trình cũng chỉ là giấy. Tôi hiểu điều đó qua chính những lần mình vấp: một doanh nghiệp chỉ bền khi hệ thống và con người cùng hướng về một mục tiêu.

    Hệ thống giữ cho mọi thứ không sụp. Con người mới làm cho nó sống.

    Nguyễn Thanh Hải chủ trì cuộc họp cùng đội ngũ nhân sự
    Một chuỗi không chạy bằng bảy cái địa chỉ trên bản đồ. Nó chạy bằng những con người ngồi quanh chiếc bàn này.

    10 năm cùng vợ trong nghề thẩm mỹ: đặt khách hàng vào trung tâm

    Có một nghề tôi làm suốt mười năm mà ít khi kể — bởi tôi không làm nó một mình.

    Song song những đêm mất ngủ vì nhà hàng, tôi cùng vợ bước vào lĩnh vực thẩm mỹ và phòng khám. Cô ấy giỏi nghề, tận tâm. Tôi đứng phía sau, lo cái mình quen: hệ thống, đội ngũ, cảm giác của người vừa bước qua cửa.

    Mười năm. Hàng nghìn khách hàng.

    Ở đây tôi học được điều nhà hàng chưa dạy hết. Khách không đến để ăn một bữa rồi đi. Họ đến vì muốn tin vào một điều gì đó ở chính mình — và họ đặt niềm tin ấy vào tay chúng tôi. Có người ngồi xuống ghế, nói rất khẽ về điều họ chưa từng dám nói với ai. Trách nhiệm đó nặng hơn tôi tưởng.

    Nên hai vợ chồng cứ sửa. Sửa cách đón khách. Sửa cách lắng nghe. Sửa từng điểm chạm nhỏ mà khách chẳng bao giờ nói ra, nhưng vẫn cảm được.

    Chính những năm ấy đóng đinh vào tôi một niềm tin: khách hàng là trung tâm của cả hệ thống. Không phải khẩu hiệu treo tường. Là cách bạn xếp lại toàn bộ quy trình sao cho người ngồi trước mặt thấy dễ chịu, thấy được tôn trọng, thấy mình quan trọng.

    Toyota dạy tôi hệ thống. Nhà hàng dạy tôi hệ thống phải sống qua con người. Nghề này dạy tôi: con người ấy — nhìn từ phía khách — mới là lý do cả hệ thống tồn tại.

    Và làm cùng vợ mười năm cũng gieo trong tôi một câu hỏi cứ lớn dần. Rằng tôi gánh tất cả những điều đó, rốt cuộc, là vì ai.

    Nguyễn Thanh Hải cùng vợ và con gái tại cơ sở, nơi khách hàng là trung tâm
    Nghề này, tôi không làm một mình. Cùng vợ, suốt mười năm.

    Người chồng, người cha và câu hỏi: thành công rốt cuộc để làm gì?

    Có một câu hỏi tôi né rất lâu.

    Không phải vì tôi không biết trả lời. Mà vì trả lời thật lòng, tôi sẽ phải nhìn thẳng vào những gì mình đang đánh đổi.

    Suốt nhiều năm, tôi đo mình bằng con số. Bao nhiêu bàn kín khách trong buổi tối. Bao nhiêu người gọi tôi là sếp. Bao nhiêu chỗ mới mở thêm. Con số lớn dần. Còn tôi thì về nhà mỗi lúc một muộn hơn, ngồi vào mâm cơm khi đèn đã sắp tắt.

    Rồi tôi làm cha.

    Con gái tôi không quan tâm bố vận hành bao nhiêu con người, tháng này lời lỗ ra sao. Con chỉ cần bố ngồi xuống. Có mặt. Có mặt thật — chứ không phải cái thân xác ngồi đó mà đầu vẫn kẹt ở bảng lương, ở đống việc chưa xong.

    Chính con dạy tôi định nghĩa lại hai chữ thành công.

    Tôi từng nghĩ thành công là những con số biết leo dốc. Giờ tôi hiểu khác. Thành công là còn đủ thời gian, đủ sức khỏe, đủ bình an để đi cùng người mình thương. Doanh thu chỉ là phương tiện. Không phải đích đến.

    Một người chồng. Một người cha. Hai vai đó, tôi không giao cho hệ thống nào chạy thay được.

    Nên bây giờ, mỗi mục tiêu công việc tôi đặt ra đều phải trả lời một câu: nó kéo tôi lại gần cuộc sống cân bằng giữa sự nghiệp, sức khỏe và gia đình — hay đang đẩy tôi ra xa?

    Nếu là đẩy ra xa, con số dù đẹp đến đâu, với tôi bài toán ấy đã sai ngay từ đề.

    Tôi kể bạn nghe, không phải để dạy ai điều gì. Chỉ là một người đã đi qua đủ để biết: cái giá đắt nhất không bao giờ nằm trên bảng cân đối kế toán.

    Internet Marketing và AI: vì sao gần 30 năm rồi tôi lại ngồi học từ đầu

    Có một buổi tối, tôi ngồi trước màn hình như một người mới vào nghề. Gần 30 năm sau cái sân đất tập võ ở Thanh Hóa, sau tám năm đứng lớp Toyota, sau những đêm mất ngủ vì gần 500 con người trong chuỗi nhà hàng — tôi lại là người học.

    Nghe hơi ngược đời, phải không?

    Nhưng tôi tin thế này: Internet và AI đang mở ra một cánh cửa chưa từng có cho mỗi cá nhân, mỗi doanh nghiệp. Cửa đó không đợi ai. Và tôi không cho phép mình đứng ngoài chỉ vì mình đã có tuổi nghề.

    Tôi không lao vào để đọc thêm dăm ba lý thuyết rồi mang đi khoe. Cách của tôi vẫn thế — cái nếp Toyota ăn vào máu: học một điều, đem vào một dự án thật, đo xem nó có chạy không, sai thì sửa, rồi mới dám kể lại với bạn điều thật sự hiệu quả. Chưa chạy trên tay tôi, tôi chưa nói.

    Tôi đang đi sâu vào mấy hướng. Dùng AI (trí tuệ nhân tạo) trong công việc kinh doanh thật. Content Marketing (tiếp thị nội dung) và Email Marketing (tiếp thị qua email). Marketing Funnel (phễu marketing) — con đường một người lạ đi từ chỗ chưa biết mình đến chỗ tin mình. Và xây thương hiệu cá nhân, bằng chính những dòng tôi đang viết cho bạn lúc này.

    Điều lạ nhất không nằm ở công nghệ. Nó nằm ở cảm giác: một người từng đứng lớp, từng gánh cả một đội ngũ, nay chọn ngồi lại vào ghế học trò. Bàn tay lật sang một trang trắng.

    Nhưng đó mới thật là tôi. Người tin mình có thể tốt hơn — mỗi ngày.

    Nếu bạn đọc đến đây

    Nếu bạn đọc đến đây, có lẽ chúng ta giống nhau ở một điểm.

    Bạn tin mình có thể tốt hơn. Nhưng bạn cũng đủ trải đời để dè chừng những lời hứa quá ngọt. Tôi cũng vậy.

    Tôi viết blog này cho bạn. Cho người chủ doanh nghiệp nhỏ đang gồng gánh cả một đội ngũ trên vai. Cho người vừa khởi nghiệp, còn loay hoay giữa trăm thứ việc không tên. Cho người làm marketing muốn hiểu tận gốc, chứ không chỉ chạy theo mẹo. Và cho bất kỳ ai — như cậu bé năm xưa trên sân tập ở Thanh Hóa, chưa từng là đứa nổi bật — vẫn tin con người có thể thay đổi khi đủ quyết tâm.

    Ở đây, tôi kể lại những gì mình thật sự đi qua: chuyện kinh doanh và quản trị; marketing và thương hiệu cá nhân; AI và cách tôi đưa nó vào công việc mỗi ngày; Marketing Funnel (phễu marketing) và hệ thống bán hàng; phát triển bản thân; những cuốn sách để lại dấu trong tôi; sức khỏe, chạy bộ và một lối sống có kỷ luật.

    Không phải lý thuyết vay mượn. Là thứ tôi đã làm, đã vấp, rồi mới rút ra được.

    Nguyễn Thanh Hải giữ lối sống kỷ luật, cân bằng sức khỏe và công việc
    Kỷ luật không chỉ nằm trong công việc. Nó bắt đầu từ những việc nhỏ mỗi sáng.

    Nên tôi xin nói thẳng.

    Tôi không có công thức làm giàu nhanh để trao bạn. Không có phép màu để bán. Tôi chỉ có gần 30 năm đi, ngã, rồi đứng dậy học lại — và tôi sẵn lòng kể cho bạn nghe cả những gì hiệu quả, lẫn những gì đã khiến tôi trả giá. Điều dẫn tôi đi suốt chặng đường ấy vẫn là mấy chữ giản dị: chính trực, kỷ luật, học không ngừng. Bởi tôi tin mỗi người tốt hơn một chút mỗi ngày, thì gia đình, doanh nghiệp và cả xã hội quanh ta cũng ấm hơn lên.

    Nếu điều đó có ý nghĩa với bạn, hãy ở lại. Theo dõi tôi tại thanhhainguyen.com, để lại email để tôi gửi bạn những bài viết mới, và bắt đầu từ vài bài tôi tâm đắc nhất.

    Chúng ta cùng tốt hơn mỗi ngày. Từng bước một thôi.

    Nguyễn Thanh Hải chạy bộ buổi sáng, lối sống kỷ luật
    Chúng ta cùng tốt hơn mỗi ngày. Từng bước một thôi.

    Quét nhanh — Nguyễn Thanh Hải là ai

    • Sinh: 07/09/1985 tại Thanh Hóa
    • Là: doanh nhân & người đào tạo
    • Kinh nghiệm: gần 30 năm — 8 năm đào tạo tại hệ thống Toyota · 10 năm xây chuỗi 7 nhà hàng (gần 500 nhân sự, doanh số gần 150 tỷ/năm lúc cao điểm) · 10 năm lĩnh vực thẩm mỹ & phòng khám (cùng vợ)
    • Hiện tại: chuyên sâu Internet Marketing (tiếp thị qua Internet) + AI (trí tuệ nhân tạo), xây thương hiệu cá nhân
    • Website: thanhhainguyen.com

    Câu hỏi thường gặp

    Nguyễn Thanh Hải là ai?

    Tôi là Nguyễn Thanh Hải, sinh ngày 07/09/1985 tại Thanh Hóa — doanh nhân và người đào tạo với gần 30 năm học tập, làm việc và kinh doanh qua nhiều lĩnh vực: đào tạo, bán hàng, quản trị, vận hành chuỗi nhà hàng, thẩm mỹ, và hiện nay là Internet Marketing kết hợp AI. Trước hết, tôi vẫn tự nhận mình là một người không ngừng học hỏi.

    Nguyễn Thanh Hải có kinh nghiệm gì?

    Tám năm đào tạo bán hàng và phát triển hệ thống đại lý tại hệ thống Tập đoàn Toyota; mười năm khởi nghiệp F&B với chuỗi 7 nhà hàng, quy mô gần 500 nhân sự và doanh số gần 150 tỷ đồng mỗi năm lúc cao điểm; mười năm (song song) trong lĩnh vực thẩm mỹ và phòng khám cùng vợ, phục vụ hàng nghìn khách hàng. Hiện tôi tập trung vào AI trong kinh doanh, Internet Marketing và xây thương hiệu cá nhân.

    Blog thanhhainguyen.com viết về gì?

    Kinh doanh và quản trị doanh nghiệp; marketing và thương hiệu cá nhân; AI và ứng dụng AI trong công việc; Marketing Funnel (phễu marketing) và hệ thống bán hàng online; phát triển bản thân; sách và bài học đáng đọc; sức khỏe, chạy bộ và lối sống kỷ luật. Tôi chỉ viết về những gì mình đã tự tay làm và kiểm chứng.


    Về tác giả

    Nguyễn Thanh Hải cùng vợ và con

    Nguyễn Thanh Hải — doanh nhân và người đào tạo, gần 30 năm hành nghề. Anh dành 8 năm đào tạo bán hàng và phát triển hệ thống đại lý tại hệ thống Tập đoàn Toyota; 10 năm xây chuỗi 7 nhà hàng với gần 500 nhân sự (doanh số gần 150 tỷ đồng/năm lúc cao điểm); 10 năm trong lĩnh vực thẩm mỹ và phòng khám (cùng vợ, phục vụ hàng nghìn khách hàng). Hiện anh chuyên sâu Internet Marketing và AI, xây thương hiệu cá nhân tại thanhhainguyen.com. Thẩm quyền của anh đến từ trải nghiệm vận hành thật — không phải lý thuyết. Kim chỉ nam anh giữ suốt hành trình: hệ thống + con người, và niềm tin mỗi người có thể tốt hơn một chút mỗi ngày.

    Bài viết này chia sẻ câu chuyện và quan điểm cá nhân của tác giả; mọi kết quả trong kinh doanh và phát triển bản thân tùy thuộc vào hoàn cảnh và nỗ lực của mỗi người.